Không phải vì ai đó đẩy giá. Có những lý do cơ cấu khiến chi phí trên đảo cao hơn và không chính sách nào xoá được hoàn toàn.
Vận tải là khoản đầu tiên
Mọi hàng hoá phải qua tàu hoặc máy bay, và cả hai đều đắt hơn đường bộ tính trên mỗi tấn.
Với đảo xa, một container có thể phải đổi tàu vài lần trước khi tới nơi, và mỗi lần đổi là thêm chi phí.
Khối lượng nhỏ
Hãng tàu tính giá theo tuyến, và tuyến ít hàng thì giá mỗi container cao hơn nhiều.
Đây là vòng lặp tự củng cố: ít hàng thì cước đắt, cước đắt thì càng ít hàng.
Không đạt quy mô kinh tế
Một siêu thị phục vụ mười nghìn người không mua được với giá của chuỗi phục vụ mười triệu người.
Điều đó đúng với mọi ngành, từ bán lẻ tới xây dựng tới viễn thông.
Tồn kho phải lớn hơn
Vì tàu chỉ tới theo lịch, người bán phải trữ nhiều hơn để không đứt hàng.
Vốn nằm trong kho là chi phí thật, và nó được cộng vào giá bán cho người tiêu dùng.
Hạ tầng chia cho ít người
Một cảng, một sân bay và một nhà máy điện là mức tối thiểu phải có bất kể dân số bao nhiêu.
Chia chi phí đó cho một dân số nhỏ thì mỗi người gánh nhiều hơn, và đó là bất lợi không thể xoá.
Năng lượng
Điện chạy bằng nhiên liệu nhập với nhà máy quy mô nhỏ là công thức cho giá điện cao.
Giá điện cao lại đội chi phí của mọi ngành khác, từ khách sạn tới nhà máy nước tới kho lạnh.
Thực phẩm tươi đắt nhất
Rau, trái cây và sữa tươi chịu chi phí cao nhất vì chúng cần vận chuyển nhanh và bảo quản lạnh.
Đó là lý do chế độ ăn ở nhiều đảo đã dịch chuyển sang thực phẩm đóng hộp và gạo, vốn rẻ hơn và để được lâu.
Hệ quả sức khoẻ của sự dịch chuyển đó là vấn đề y tế công cộng nghiêm trọng ở một số nước.
Xây dựng
Xi măng, thép và mọi vật liệu đều nhập, và nhân công có kỹ năng cũng thường phải thuê từ nước ngoài.
Vì vậy chi phí xây một công trình ở đảo có thể gấp nhiều lần cùng công trình ở đất liền.
Ít cạnh tranh
Thị trường nhỏ thường chỉ nuôi được một hai nhà cung cấp trong mỗi ngành.
Thiếu cạnh tranh làm giá cao hơn mức chi phí thật, và đó là phần mà chính sách có thể can thiệp được.
Những gì có thể làm
Mua chung theo khu vực, dùng chung tàu và kho, và mở cửa cho thêm nhà cung cấp là ba hướng hiệu quả.
Một số nhóm đảo quốc đã đàm phán chung về nhiên liệu và thuốc men, và họ đạt được giá tốt hơn nhiều so với đàm phán riêng lẻ.
Tự sản xuất cái gì
Điện tái tạo, nước khử mặn và một phần thực phẩm là ba thứ có thể làm tại chỗ để giảm nhập.
Chúng đều đòi đầu tư ban đầu lớn nhưng cắt được dòng chi ngoại tệ kéo dài, nên chúng là đầu tư có lãi thật về dài hạn.
Mua chung theo khu vực
Một số nhóm đảo quốc đã đàm phán chung về nhiên liệu, thuốc men và vật tư y tế.
Gộp đơn hàng của nhiều nước nhỏ thành một đơn lớn cho họ giá tốt hơn hẳn, và đó là cách trực tiếp nhất để vượt qua bất lợi quy mô.
Viễn thông và internet
Cáp ngầm dưới biển đã thay đổi hoàn toàn tình hình ở những đảo được kết nối.
Trước đó, internet vệ tinh vừa chậm vừa cực đắt, và nó là rào cản thật cho mọi ngành dịch vụ số.
Với các đảo chưa có cáp, chi phí kết nối vẫn là một trong những khoản cao nhất thế giới.
Số liệu giá cả
Các chỉ số giá tiêu dùng ở đảo quốc thường cao hơn hẳn mức trung bình khu vực.
Khi so sánh thu nhập giữa các nước, không tính tới chênh lệch giá này sẽ cho kết luận sai lệch rất lớn.
Điều không đổi
Khoảng cách và quy mô là hai thứ không thay đổi được, nên một phần chênh lệch giá sẽ luôn còn.
Mục tiêu thực tế không phải xoá nó mà là giảm phần do thiếu cạnh tranh và do vận hành kém, vốn là phần lớn hơn nhiều người nghĩ.
Hỏi đáp
Vì sao cước vận tải đắt?
Vì khối lượng hàng nhỏ nên giá mỗi container trên tuyến đó cao hơn.
Vì sao tồn kho đội giá?
Vì tàu tới theo lịch nên phải trữ nhiều, và vốn nằm trong kho là chi phí thật.
Có cách nào giảm không?
Mua chung theo khu vực, dùng chung hạ tầng và mở cửa cho thêm nhà cung cấp.
Phần nào không thể xoá?
Phần do khoảng cách và quy mô nhỏ — hai thứ không thay đổi được.