Không có nông thôn, không có tỉnh lẻ, không có vùng sâu. Cả quốc gia là một thành phố và nó đổi mọi phép tính.
Một đảo và vài chục đảo nhỏ
Quốc gia này gồm một hòn đảo chính và một số đảo nhỏ, tổng diện tích chỉ hơn bảy trăm cây số vuông.
Từ đầu này sang đầu kia chỉ khoảng bốn mươi lăm phút lái xe, nên cả nước là phạm vi sinh hoạt hằng ngày.
Không có vùng nông thôn
Vì quá nhỏ, không có sự phân chia đô thị và nông thôn như ở nước khác.
Mọi chính sách là chính sách đô thị, và điều đó làm việc quản trị vừa đơn giản hơn vừa khắt khe hơn.
Vị trí quyết định số phận
Nằm ở đầu một eo biển hẹp trên tuyến hàng hải nối Ấn Độ Dương với Thái Bình Dương.
Vị trí đó là lý do tồn tại của nó, và cảng biển vẫn là trụ cột kinh tế cho tới nay.
Lấn biển để có thêm đất
Diện tích đã tăng đáng kể so với lúc độc lập nhờ các dự án lấn biển liên tục.
Nhưng nguồn cát ngày càng khó và tốn kém, nên giới hạn của cách này đã hiện ra rõ.
Nước là ràng buộc cứng nhất
Không có sông lớn, không có tầng nước ngầm đáng kể, nên nước từng là điểm yếu chiến lược lớn nhất.
Giải pháp là bốn nguồn song song: nước mưa trong lưu vực, nước nhập, nước tái chế và nước khử mặn.
Nhà ở công cộng
Phần lớn dân cư sống trong nhà do nhà nước xây nhưng lại sở hữu chính căn đó.
Mô hình này biến người thuê thành người có tài sản, và nó là một trong những trụ cột của ổn định xã hội ở đây.
Kiểm soát số xe
Muốn mua xe phải có giấy phép sở hữu phân bổ qua đấu giá, và tổng số xe được giữ gần như không tăng.
Chính sách này chỉ khả thi vì có hệ thống tàu điện và xe buýt đủ tốt để thay thế.
Dân cư đa sắc tộc
Dân cư gồm nhiều nhóm sắc tộc với các tôn giáo và ngôn ngữ khác nhau sống lẫn vào nhau.
Có chính sách chủ động buộc các nhóm sống xen kẽ trong cùng khu nhà, để không hình thành khu tập trung một nhóm.
Đây là can thiệp mạnh vào lựa chọn cá nhân, nhưng nó được duy trì vì mục tiêu hoà trộn được đặt lên trên.
An ninh lương thực
Gần như toàn bộ thực phẩm phải nhập, nên đa dạng hoá nguồn nhập là chính sách an ninh quốc gia.
Có mục tiêu tự sản xuất một phần bằng trang trại nhiều tầng và nuôi trồng trong nhà, nhưng bài toán kinh tế của chúng vẫn khó.
Kinh tế mở hoàn toàn
Thương mại quốc tế lớn hơn nhiều lần quy mô nền kinh tế, và đó là đặc điểm của một nền kinh tế trung chuyển.
Điều đó làm nước này rất nhạy với biến động thương mại toàn cầu, nhưng cũng cho nó vai trò vượt xa quy mô dân số.
Thành phố trong vườn
Cây xanh được trồng quy mô lớn từ rất sớm, với lý do vừa thực dụng vừa mang tính hình ảnh.
Kết quả là một đô thị mật độ cao nhưng vẫn nhiều cây, và nó đã trở thành mô hình được nhiều thành phố khác tham khảo.
Giáo dục và nhân lực
Không có tài nguyên nên đầu tư vào con người là chiến lược trung tâm ngay từ đầu.
Hệ thống giáo dục cạnh tranh cao và gắn chặt với nhu cầu của nền kinh tế, và đó là lựa chọn có chủ đích chứ không ngẫu nhiên.
Lao động nước ngoài
Một phần lớn lực lượng lao động là người nước ngoài, từ lao động xây dựng tới chuyên gia tài chính.
Không có họ thì nhiều ngành không vận hành được, nhưng tốc độ tăng dân số kèm theo cũng là áp lực lên hạ tầng và nhà ở.
Chính sách nhập cư vì thế được điều chỉnh liên tục theo từng nhóm ngành và từng mức kỹ năng.
Nước biển dâng và bờ biển
Nhiều khu vực nằm ở cao trình thấp, đặc biệt là phần đất lấn biển.
Có chương trình bảo vệ bờ biển tính bằng nhiều thập niên, vì với một đảo nhỏ thì không có chỗ để lùi vào trong.
Ràng buộc không đổi
Đất hữu hạn, nước khan hiếm, không tài nguyên, phụ thuộc bên ngoài gần như mọi thứ.
Những ràng buộc đó không thay đổi, và chúng giải thích vì sao mô hình ở đây thiên về lập kế hoạch dài và chấp nhận đánh đổi rõ ràng.
Hỏi đáp
Nước này rộng bao nhiêu?
Hơn bảy trăm cây số vuông, đi hết trong khoảng bốn mươi lăm phút lái xe.
Vì sao vị trí quan trọng?
Nằm ở đầu eo biển trên tuyến hàng hải nối Ấn Độ Dương với Thái Bình Dương.
Nước ngọt lấy từ đâu?
Bốn nguồn: nước mưa trong lưu vực, nước nhập, nước tái chế và nước khử mặn.
Vì sao kiểm soát được số xe?
Vì có hệ thống tàu điện và xe buýt đủ tốt để thay thế xe cá nhân.